sống với từ tâm

sống với từ tâm

nguyễn duy nhiên

Hoa thủy tiên trắng 2013 (46)Có một anh chàng rất yêu nghệ thuật, nhất là tranh vẽ.  Một ngày nọ anh đứng trên một bờ đá, nhìn xuống phía dưới là bãi biển cát trắng.  Xa xa, anh thấy có một người đàn ông đang cắm cúi vẽ một bức tranh trên cát.  Người ấy vẽ hình của một gương mặt, nhưng với một cái nhìn lập thể, như là nó được nhìn dưới nhiều góc cạnh khác nhau, cùng một lúc.  Giống như là tranh vẽ của Picasso!

Nghĩ đến đó, anh ta cố gắng nhìn kỹ lại người hoạ sĩ đang vẽ.  Tim anh như ngừng đập, người ấy chính là nhà danh họa Picasso.  Mỗi ngày anh vẫn thường đi dạo trên lối đi này, và anh biết chỉ vài giờ nữa thôi, thuỷ triều sẽ dâng lên, và bức tranh kia của Picasso sẽ bị sóng cuốn xoá tan đi.  Anh phải làm gì bây giờ đây?  Anh biết mình phải bảo vệ bức tranh vô giá trên cát ấy, nhưng bằng cách nào đây?

    Anh đâu thể ngăn được nước thuỷ triều đang lên!  Anh cũng đâu có thì giờ để xây một bức tường bảo vệ nó!  Hay là anh chạy về nhà, lấy một chiếc máy ảnh để chụp lại bức tranh ấy, nhưng rồi nó cũng chỉ là một phóng ảnh của bức tranh nguyên thuỷ mà thôi.  Mà cho dù anh có làm việc ấy đi chăng nữa, chưa chắc gì khi anh trở lại, bức tranh ấy vẫn chưa bị sóng cuốn trôi đi.
.
Hay là việc duy nhất mà anh có thể làm bây giờ, là ngắm nhìn bức tranh có một không hai đó, thưởng thức cái hay và đẹp của nó, cho đến khi nào con nước đến mang nó đi.  Đứng yên đó, anh không biết mình nên mừng vui hay buồn tiếc.
.
Mà bạn nghĩ sao, anh ta nên mừng vui hay tiếc nuối?  Thật ra thì chúng ta cũng đâu có khác gì mấy với anh chàng ấy đâu bạn nhỉ!  Trong một ngày cuối năm, ngồi trong góc phòng nhỏ, tôi cũng đang nhìn ngắm một bức tranh đẹp, với ý thức rất rõ rằng thuỷ triều đang lên, và tất cả rồi cũng chỉ là còn lại trong ký ức!
.
Trong cuộc sống, chúng ta cũng đã từng đối diện với những hoàn cảnh như anh chàng ấy, có biết bao nhiêu những hình ảnh mà ta muốn lưu giữ mãi, và cũng có biết bao nhiêu những phiền muộn, mà ta cứ tưởng rằng chúng sẽ không bao giờ đổi thay.  Nhưng tất cả rồi cũng chỉ là phù du thôi, cho dù đó là một hạnh phúc hay khổ đau.
.

Hoa thủy tiên trắng 2013 (35)Tôi nghe kể về Aldous Huxley, ông là một nhà văn và cũng là một triết gia người Anh rất nổi tiếng của thế kỷ 20.  Thời gian ngắn trước khi ông mất, có người phỏng vấn và hỏi ông rằng, ông đã học được gì từ cuộc sống của mình, từ những vị thầy, và các đạo sư mà ông đã có dịp tiếp xúc?  Ông thinh lặng một hồi rồi đáp, “Tất cả chỉ là như vầy ‘Learning to be kind’!”  Ta hãy tập sống làm sao để mình trở nên dễ thương hơn, có từ tâm hơn, biết đối xử với nhau bằng tình người hơn.

 Trời đất vào cuối năm và cũng là một bắt đầu cho năm mới.  Chúng ta cũng như anh chàng trong câu truyện bức tranh trên cát của Picasso, đối diện với một cuộc sống đầy những đổi thay, có cố nắm bắt hay tránh né thì cũng chỉ mang lại cho mình thêm những muộn phiền không cần thiết.
.
Cuộc đời này rồi vẫn sẽ tiếp tục có những nắng mưa, những ngày họp mặt, những buổi chia tay, những ngày lễ hội đông vui, hay những đêm dài lo âu, và cũng có những bất ngờ mà ta không bao giờ đoán trước được…  Nhưng giữa những biến đổi ấy bao giờ cũng có một cái gì rất chân thật và sẽ tồn tại mãi, đó là một tình thương phải không bạn!
 
Trích trong “Một hạnh phúc không đổi thay” – nguyễn duy nhiên.
.
Noel 2013 (8)

Xâu chuỗi ngọc xanh

Nguyên tác: A string of blue beads
Người dịch: Nguyễn Minh Trân
.

Ngày mà cô bé Jean Grace bước vào cửa hiệu, Peter Richards vẫn còn là người đàn ông cô đơn nhất ở thành phố. Có thể bạn đã biết được chút gì đó về điều này khi tình cờ đọc tin trong những tờ báo vào thời điểm câu chuyện xảy ra mặc dù có thể tên của nhân vật nam và nữ không được công khai cũng như câu chuyện không được trình bày đầy đủ khúc chiết như tôi sẽ kể dưới đây.

Cửa hàng Peter đang bán là của thừa hưởng từ người ông để lại. Trong cái tủ kính bé nhỏ chưng bày đồ giáng sinh đầy ắp lổn nhổn những mặt hàng xưa cũ; nào là vòng xuyến, những miếng mề đay nhỏ từ thời trước nội chiến, nào là nhẫn vàng, tráp bạc, những đồ ngọc ngà chạm trỗ và những tượng nhỏ bằng sứ.

Thế rồi chiều đông hôm ấy, một bé gái cứ đứng lặng như chôn chân ở đấy, vành trán tì sát vào kính. Cô bé giương đôi mắt to vẻ nghiêm trang chân thành ngắm nghía xăm xoi từng vật một như thể đang tìm kiếm thứ gì khá đặc biệt trong mớ đồ cũ quý giá kia. Đột nhiên cô bé dựng hẳn người lên ra chiều hài lòng lắm và bước vào cửa hàng.

Phía bên trong gian hàng của Peter ánh sáng mờ yếu và trông còn ăm ắp bề bộn hơn tủ kính phía trước. Trên các kệ chen chúc những tráp nhỏ đựng đồ nữ trang, những khẩu súng lục, đồng hồ quả lắc, đèn, trên sàn nhà chất chồng những giá sắt dùng để chất củi trong lò sưởi và đờn măng-đô-lin cùng những thứ khó mà nhận biết chính xác.Peter đứng lặng lẽ sau quầy. Dù chưa đầy ba mươi nhưng tóc ông đã điểm hoa râm. Với vẻ lãnh đạm thường ngày ông nhìn vị khách hàng bé nhỏ duỗi hai bàn tay trần không đeo găng lên quầy hàng:

Xâu chuỗi ngọc xanh_Thưa ông, ông có thể vui lòng cho con xem cái xâu chuỗi màu xanh trong tủ kính kia được không ạ? Peter kéo tấm vải che và nhấc cái xâu chuỗi đeo cổ ra. Những hạt ngọc ánh lam lấp lánh trên bàn tay xanh xao của ông khi đưa về phía cô bé.

_ Chuỗi ngọc, ôi tuyệt quá đi! Cô bé xuýt xoa như đang tự nói với mình.

_Xin ông vui lòng gói lại cho thật đẹp giùm con. Đây là quà sẽ được dành để tặng cho chị con, chị đã chăm sóc con. Ông biết không đây là giáng sinh đầu tiên của chị em con từ khi mẹ mất. Con phải lùng sục tìm mua cho được một món quà tuyệt vời cho chị ấy.

_Vậy thì bé có bao nhiêu tiền? Peter e dè hỏi. Cô bé cẩn trọng tháo nút chiếc khăn tay được buộc chặt và đổ ngay ra trên mặt quầy một nắm tiền xu.

_Con đã vét hết tiền để dành. Cô bé giải thích đến là mộc mạc. Peter nhìn cô bé với vẻ đăm chiêu. Rồi ông nhẹ nhàng kéo xâu chuỗi lại. Mảnh giấy ghi giá quá rõ nhưng chỉ đối với ông chứ không phải với cô bé. Nói làm sao với bé đây? Cái nhìn đầy hy vọng mong chờ toát ra từ đôi mắt xanh của bé làm ông xốn xang khơi gợi sự đau đớn của vết thương lòng ngày xưa. _Chờ đó chút nhé! Ông dặn dò và quay vào, tiến về phía sau gian hàng. Ông hỏi vọng ra mà không quay lưng lại:

_À mà bé tên gì vậy? Ông có vẻ đang chú tâm làm một việc gì đó. “Jean Grace” Khi Peter quay ra chỗ Jean Grace đang đứng đợi, trên tay ông là một gói nhỏ bọc giấy đỏ tươi có dây thắt nơ xanh.

_Đây của bé đây! Cầm lấy, đừng làm mất dọc đường đấy nhé! Khi cô bé chạy ra khỏi cửa nó còn ngoái nhìn lại nở một nụ cười rạng rỡ. Qua khung cửa kính ông nhìn cô bé dần khuất lòng bỗng dưng trào dâng một nỗi buồn. Điều gì đó ở Jean Grace và chuỗi ngọc xanh đã khuấy động nỗi đau trong tận sâu thẳm tâm hồn ông mà cho đến nay vẫn chưa nguôi ngoai. Tóc cô bé óng ả như màu lúa chín và đôi mắt như nước biển xanh, có một lần không lâu lắm trước đây Peter đã yêu một thiếu nữ có màu tóc vàng và đôi mắt cũng với màu xanh mênh mông như vậy. Chuỗi ngọc xanh đó ông đã dành cho nàng. Thế rồi vào một đêm mưa, một chiếc xe cam- nhông đã bị trật bánh trên con đường trơn trợt và giết chết giấc mơ của ông. Từ đó Peter Richards sống cuộc đời phần lớn trong sự cô đơn sầu khổ. Ông vẫn giao tiếp với khách hàng rất lịch sự ân cần nhưng sau giờ làm việc cuộc sống của ông cực kỳ trống rỗng. Ông cố tìm cách để quên lãng thì lại đắm chìm trong sự thương cảm ngày càng dày đặc bao trùm.

Đôi mắt xanh của Jean Grace đã dấy lên trong ông ký ức đau xót về những gì ông đã mất. Nỗi đau đó khiến ông như xa rời tương phản với không khí tấp nập của đám khách vào ra mua sắm hàng trong dịp lễ. Trong suốt mười ngaỳ kế tiếp việc buôn bán rất chạy mau mắn. Những phụ nữ luôn miệng ríu rít bu quanh cửa hàng, mân mê rờ rẫm những loại nữ trang xoàng xỉnh, trả giá kỳ kèo bớt một thêm hai. Khi người khách cuối cùng ra khỏi cửa hàng cũng là lúc giáng sinh đã kề bên. Peter thở phào nhẹ nhỏm. Vậy là mọi việc kết thúc sẵn sàng cho một năm mới. Thế nhưng với Peter đêm nay chưa hoàn toàn chấm dứt. Cánh cửa bật mở và một thiếu nữ vội vã bước vào. Thoạt đầu mới nhìn Peter đã cảm thấy quá đỗi thân quen, dù chưa thể nhớ ra là đã gặp cô ta lúc nào ở đâu. Mái tóc cô ta vàng óng đôi mắt biếc xanh. Không thốt ra lời nào cô ta rút trong xách tay một gói được bọc hững hờ với giấy đỏ và dây nơ xanh lỏng lẻo. Ngay lập tức chuỗi ngọc xanh lại phô bày lấp lánh trước mắt ông.

_Có phải chuỗi ngọc này là của cửa hàng ông không?

_Phải đấy!. Peter khẽ khàng trả lời mắt hướng nhìn cô ta.

_Đây là ngọc thật chứ?

_Đúng vậy! Không phải loại hảo hạng nhưng là đồ thật.

_Ông có thể nhớ được đã bán chuỗi ngọc này cho ai không?

_Đó là một cô bé. Tên bé là Jean. Bé mua xâu chuỗi làm quà giáng sinh cho chị.

_Chuỗi ngọc trị gía bao nhiêu vậy?

_”Giá cả” Peter nghiêm giọng “ luôn luôn là chuyện riêng tư bí mật giữa người mua và người bán”.

_Nhưng Jean chỉ có vài xu để tiêu xài thì làm sao có thể mua được chuỗi ngọc này? Peter gấp tờ giấy bọc vào nếp trở lại, gói ghém hộp quà gọn gàng xinh xắn như trước:

_Bé là người trả giá mắc hơn bất cứ ai. Bé đã trả bằng tất cả những gì bé có.

Noel 2013Một sự im lặng bao trùm gian hàng đồ mỹ thuật. Xa xa chuông tháp cổ bắt đầu ngân lên. Nhịp chuông giáo đường vang vang. Gói quà vẫn nằm yên trên quầy. Ánh mắt dò hỏi của thiếu nữ và một cảm giác lạ lùng vô cớ cứ dồn dập phơi phới tươi mới trở lại trong lòng người đàn ông, tất cả khởi nguồn chỉ vì một đứa bé.

_Nhưng tại sao ông lại làm thế? Peter cầm hộp quà lên:

_Bây giờ đã là giáng sinh rồi. Đây cũng là nỗi bất hạnh của tôi vì tôi không còn ai để trao quà. Cô cho phép tôi được đưa cô về nhà để có dịp chúc cô giáng sinh vui vẻ được không cô?

Thế rồi Peter và cô gái mà ông chưa kịp biết tên bước ra ngoài giữa muôn tiếng chuông lễ, hoà vào dòng người đang tưng bừng hạnh phúc trong cái ngày trọng đại thiêng liêng mang theo hy vọng tràn trề cho tất cả mọi người chúng ta trên thế gian này.

Nguồn: Truyện Sưu Tầm ÐVTC.

Xmas 2013

This entry was posted in Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s