Khả năng hạnh phúc

Khả năng hạnh phúc

ChânPhápĐăng

Hạnh phúc là một khả năng chứ không phải là một điều kiện. Happiness is a skill and it is not a condition. Bạn đã có dư đủ điều kiện hạnh phúc nhưng vì sao bạn không hạnh phúc? Đó là vì bạn thiếu khả năng sống hạnh phúc. You have enough conditions to be happy but why are you not happy? Because you are lack of skill to live happily.

Bạn có đôi mắt sáng, vậy bạn có hạnh phúc không? Bạn có hai chân để đi chơi, vậy bạn có hạnh phúc không? Bạn có thời gian để sống, mà bạn có hạnh phúc không?… Khả năng ấy là tỉnh thức và tiếp xúc với điều kiện hạnh phúc đang dàn trải khắp nơi bên trong cũng như bên ngoài. Bạn phải hạnh phúc ngay mà không cần bất cứ một điều kiện nào khác. Bạn đừng nói rằng đến khi tôi có cái này, cái kia, tôi mới hạnh phúc. Sự thật có thể ngược lại, có thêm cái này cái kia chưa chắc là bạn có hạnh phúc mà có thể thêm lo âu, phiền muộn.

Con người khờ dại lắm, cứ chú ý tới những vấn đề như buồn đau, khó khăn, tuyệt vọng… Càng nghĩ tới khổ đau thì khổ đau càng tràn ngập. Càng nghĩ tới bệnh tật thì bệnh tật càng nhiều. Đó gọi là thú đau thương. Why do you focus on what is wrong? The more you think about what’s wrong, the more problems you will have.

Đi là hạnh phúc, thở là hạnh phúc, nhìn là hạnh phúc, ăn là hạnh phúc, uống là hạnh phúc, cảm nhận gió mát là hạnh phúc… Mẹ là suối nguồn hạnh phúc, con là hạnh phúc, người thương là hạnh phúc, nụ hoa đang giữ hạnh phúc cho bạn, ngọn lá đang mỉm cười trong cơn gió… Có gì trong sự sống là không hạnh phúc, không nuôi dưỡng bạn đâu! Đừng than thở nữa bạn ơi, đừng tuyệt vọng nữa, đừng đeo mãi cái thú đau thương. Thức dậy đi bạn ơi, chạm vào hạnh phúc, cảm nhận hạnh phúc. Đất mẹ đang chờ bạn trở về để cảm giác hạnh phúc và bình an. Hạnh phúc lớn nhất là bạn đang còn sống, và người thương đang còn sống với bạn.

Hạnh phúc của bạn sẽ toả sáng và người thương của bạn sẽ cảm nhận hạnh phúc ấy. Không khí gia đình vui tươi, sáng lạng như một cõi thiên đường, và ai cũng nở nụ cười, niềm vui, cảm giác thoải mái, yêu thương trong gia đình ấy. Hạnh phúc gia đình, tình thương của cha mẹ là món quà quý nhất bạn để lại cho con cái. Tất cả cái khác cũng đều quan trọng, nhưng chúng nó đều trở nên vô nghĩa khi gia đình tan vỡ, vợ chồng giận hờn, đau khổ như một hoả ngục.

White Dogwood 2018 - sm -

Advertisements
Posted in Uncategorized | Leave a comment

Bài hát của trẻ em về hoa anh đào

Bài hát của trẻ em về hoa anh đào

Đối với người Nhật Bản, hoa anh đào không chỉ tượng trưng cho vẻ đẹp thanh cao mà còn là nỗi buồn về sự ngắn ngủi, phù dung và tính khiêm nhường, nhẫn nhịn. Cây hoa anh đào đem tặng được xem như biểu tượng hòa bình.
.
Có truyền thuyết cho rằng “sakura” là cách gọi lái từ “sakuya”, trích từ tên của nữ thần Konohana-Sakuya-hime – một vị thần được nhắc đến trong cuốn lịch sử “Cổ sự ký” (Kojiki) của Nhật. Theo truyền thuyết, nữ thần này chính là người đầu tiên gieo hạt giống cây hoa anh đào trên núi Phú Sĩ nên được coi là nữ thần Sakura. Nữ thần có sắc đẹp tuyệt vời và loài hoa sakura khi nở cũng mang vẻ đẹp tựa như sắc đẹp của bà. Có lẽ vì thế người ta cho rằng tên Sakura bắt nguồn từ đó.
.
Hoa anh đào mọc ở Triều Tiên và Mỹ không có mùi hương. Trong khi đó, ở Nhật Bản, người ta ngợi ca hương thơm của hoa anh đào trong những vần thơ. Trong ngôn ngữ Nhật, nhất là trong thơ ca, chữ ”hana” (hoa) và ”sakura” hầu như đồng nghĩa.
Hoa anh đào nở báo hiệu mùa xuân đến. Lễ hội hoa anh đào được tổ chức khắp nơi đón mùa xuân mới và mọi người tụ tập trong các buổi tiệc ngắm hoa ”ohanami” (flower viewing) parties.
.
Người Nhật Bản quên mình đi trước vẻ đẹp tập thể của hoa anh đào. Và khi cùng quần tụ dưới bóng hoa, họ quên đi những gì là của riêng mình. Họ uống rượu, hát và nhảy múa. Họ hét toáng lên, tranh luận với nhau ầm ĩ và cười nắc nẻ.
.
Theo tinh thần của mùa hoa anh đào, mỗi năm một lần, người Nhật Bản dành trọn vẹn mình cho một cuộc vui chơi, thổ lộ hết mình như một ánh sao băng lóe sáng vậy.
Dưới những tán cây anh đào trùng điệp muôn ngàn bông hoa hồng nhạt, người ta uống rượu sakê và ca múa, liên hoan thật vui vẻ.
..
Bài hát của trẻ em về hoa anh đào
Sakura Sakura
(Tiếng Nhật)

Sakura, sakura
Ya-yo-I-no so-ra-wa
Mi-wa-ta-su ka-gi-ri
Ka-su-mi-ka ku-mo-ka
Ni-o-i-zo i-zu-ru
I-za-ya
I-za-ya
Mi—ni—
Yu-ka-n
sakura sakura
noyama mo sato mo
mi-watasu kagiri
kasumi ka kumo ka
asahi ni niou
sakura sakura
hana zakari
.
Nang dep Mua Xuan 2015 (689)

The Cherry Blossom Song
(dịch sang tiếng Anh)
.

Cherry blossoms, oh cherry blossoms
In the spring sky
As far as eyes can see
Is it fog or is it a cloud?
The scent!
Now
Right now
Let’s go and see
Is it fog or is it a cloud?
The scent!
Now
Right now
Let’s go and see

Hoa Anh Dao 2018 - sm 1-
Hoa anh đào
.
Mùa hoa anh đào, hoa anh đào nở,
Trên những đồi cỏ và những ngọn núi
Nơi xa nhất mà ta thấy được đó.
Ở nơi đó có sương hay có mây?
Hương tỏa trong ánh nắng mai.
Mùa hoa anh đào, mùa hoa anh đào,
Những bông hoa đang độ khoe sắc rực rỡ nhất.
Mùa hoa anh đào, hoa anh đào nở
Ngang qua bầu trời mùa xuân,
Nơi xa nhất mà ta thấy được đó.
Ở nơi đó có sương hay có mây?
Hương tỏa trong không gian.
Đến đây ngay, đến đây ngay
Ngắm hoa đi, ngắm lần cuối trước khi hoa tàn!
.
Sưu tầm từ Internet

Hoa Anh Dao 2018 - sm -

 

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Tuyết rơi !

Tuyết rơi !Snow 2018 (sm1 )

(Bài giảng Tương Ưng tập 4, by Sư Giác Nguyên)…….

Do chấp thủ cái gì mà phàm phu có những ý niệm ‘tôi là’, ‘của tôi’, cái này vĩnh cửu, cái kia thiên thu, cái nọ còn hoài…? Cũng chỉ là năm uẩn! Năm uẩn là đồ lắp ráp, luôn biến đổi và do duyên mà sanh diệt. Vì vậy những ý niệm này chỉ làm cho mình khổ, đó là niềm tin vào đống cát, giọt sương, mảnh vỡ thủy tinh, vào đống tuyết.

Ai ở xứ lạnh thì biết, năm nay tôi gần năm mươi tuổi nhưng vẫn còn niềm vui quái gở mà người quen ai cũng lắc đầu. Tôi sợ lạnh lắm nhưng lại thích buổi sáng mùa đông nhìn ra ngoài rừng thấy một màu tuyết trắng. Cảm giác đó lạ lắm. Trong những ngày tháng ở Châu Âu chuyện đó rất bình thường nhưng tới giờ tôi cũng không chán.

Snow 2018 (sm )

Tuyết rơi một lớp dày rồi mà vẫn tiếp tục rơi. Mọi thứ chung quanh toàn một màu trắng, nhưng nó rất là triết học, bởi bên dưới đống tuyết đó là rác, là gai góc, là hầm hố, giờ đây đã phủ lấp hết, chỉ còn thấy một màu trắng thôi.

Cũng vậy, bất cứ cái gì mình sở hữu, cũng đều ngầm chứa bên dưới bao nhiêu bất trắc, nguy hiểm, nhưng trước mắt thì nó được phủ lên bởi một lớp ảo tưởng nên thấy cái gì cũng đẹp. ……..

(Những bài giảng Tương Ưng tập 4, by Sư Giác Nguyên)

Nguồn: Toại Khanh Readers

Snow 2018 (sm 2)

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Mai Mỹ

Mai Mỹ

T.g: THIỆU MINH

xuan-2010– Tết lại về. Đây là cái tết thứ ba của tôi trên xứ người. Tôi bước đi trong sân ngôi chùa VN nằm không xa mấy khu ở của người Việt để chờ đón giây phút giao thừa thiêng liêng đang đến, thỉnh thoảng tôi rùng mình giữa cơn gió lạnh ngắt tràn ngập không gian sân chùa.

Theo chân thằng bạn bước vào tòa chánh điện, màu vàng rực của hai bình hoa thật lớn đặt hai bên chánh điện làm tôi sững sờ. Thoạt trông, màu vàng tươi rực rỡ ấy giống như màu của hoa mai, nhưng nhánh và hoa nở từng chùm bám dọc theo chiều dài của nhánh thì chẳng hề giống hoa mai chút nào. Bước thật nhanh về phía bình hoa lớn đó, tôi ngắm kỹ từng cánh hoa thon gọn, mảnh mai đang bám từng chùm trên mấy nhánh cây dài khẳng khiu, màu vàng của hoa thật đẹp, tươi và rực rỡ chẳng hề kém cạnh hoa mai quê nhà.

Đứng chết lặng như kẻ mộng du trước bình hoa vàng rực, thằng bạn kề bên hích cùi chỏ vào tay tôi bảo: “Mai Mỹ đó, hồi chiều dì Năm tao cũng có mua ở chợ Randall (chợ thực phẩm của Mỹ) một bó rất đẹp mà có 10 đồng (USD). Dì Năm cũng mua cho tao một bó đang chưng trên bàn thờ ở nhà”. Tôi quay sang nhìn nó ngạc nhiên: “Sao mày biết đó là cây mai? Tao nhìn nhánh cây và cấu trúc của hoa thì chẳng thấy nét gì tương đồng với hoa mai cả, ngoại trừ màu vàng rực của hoa rất giống màu vàng của hoa mai”. Thằng bạn cười giả lả: “Ừ thì dì dượng tao gọi là mai Mỹ, tao nghe vậy cũng gọi theo, mà màu vàng của hoa nhìn rất giống hoa mai và nó cũng nở vào đúng mấy ngày Tết nếu trong đêm giao thừa mày đổ nước âm ấm vào bình hoa”.

Bước ra bãi đậu xe để về nhà sau phút giao thừa thiêng liêng. Màu vàng tươi rực rỡ vẫn lởn vởn trong đầu theo tôi về nhà, tôi cảm thấy lòng dường như ấm áp, giống như cảm giác của một kẻ tha hương quá lâu hôm nay lại ngộ cố tri. Chợt nhớ ai đó đã nói rằng người Việt chúng ta đi đến đâu cũng muốn mang theo trọn hình ảnh quê hương thân yêu và luôn cất giữ hình ảnh ấy trong tâm tưởng và trái tim mình.

tet-2010Hình ảnh quê hương đôi khi chỉ đơn giản là một bát phở nóng nghi ngút khói, bên cạnh là đĩa giá sống trắng muốt, điểm trên đầu màu xanh tươi mơn mởn của rau húng quế và ngò gai…; hay trong những ngày sắp đến tết, bước chân vào các khu chợ của người VN là những dãy dài hoa cúc vàng rực thẳng tắp, phía trên là quầy hàng đựng đầy ắp những hộp bánh mứt truyền thống hay sâu bên trong chợ là các kệ hàng chất đầy bánh chưng, bánh tét cùng dưa hành củ kiệu nằm chờ những người nội trợ mang về nhà đặt bên cạnh mâm trái cây ngũ quả.

Và như thế, Tết của nhiều người Việt xa quê hương từ đây sẽ bớt phần cô quạnh và lạnh lẽo, vì trên mỗi bàn thờ tổ tiên hay ngay giữa phòng khách của ngôi nhà, bình hoa mai bằng vải đính trên những cành cây khô co quắp sẽ được thay bằng một bình hoa tươi vàng rực rỡ cho lòng người thêm ấm áp những ngày xuân.

Một tay lái xe, tay kia với lấy chiếc điện thoại di động bên cạnh, tôi bấm số gọi thằng bạn khi nãy: “Bạn, à! chợ Randall mà dì Năm mua bó hoa mai Mỹ ấy nằm ở đâu vậy?”.

THIỆU MINH
(Houston, Texas, Mỹ)
.

Hoi Cho Tet in OR 2015 (2a) (7)

Forsythia ( Hoa Mai Mỹ) is a genus of flowering plants in the family Oleaceae (olive family).

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Thoát hình

Thoát hình

ChanPhapDang

Hoa Anh Dao 2015 (31)Một trong sự trị liệu quan trọng là cái thấy siêu việt về sự sống, một cái thấy trực tiếp có khả năng mở cánh cửa bí mật ngàn đời của thực tại. Vậy, thực tại là gì? Thực tại là cái thật tướng của vạn pháp, là bản chất chân thật của sự sống, là sự thật tuyệt đối, là chân như diệu hữu.

Bông hoa là một thực tại. Người thương là một thực tại. Ngọn lá là một thực tại. Cơn gió là một thực tại. Khổ đau là một thực tại… Thế mà đa số chúng ta không có khả năng tiếp xúc được với thực tại ấy. Khi nhìn bông hoa, chúng ta thường vẽ vời ra bao nhiêu ý niệm, tình cảm trong tâm về bông hoa. Trong khi đó, bông hoa không hề dính líu gì với những ý niệm và tình cảm ấy của chúng ta. Bông hoa cũng không có ý niệm gì cả về chính nó. Bông hoa chỉ biết nở, ca hát, tỏa hương sắc, làm trái làm hạt cho đời. Thế thôi!

Khi nhìn người thương, chúng ta cũng tạo ra biết bao nhiêu là ý niệm, suy tưởng, tình cảm về người thương và chúng ta thường vui buồn, thương ghét, suy nghĩ, đòi hỏi trong đầu đối với người thương. Trong khi đó người thương có những nỗi niềm tâm sự, khó khăn, băn khoăn, ước mơ, khổ đau trong cuộc sống mà chúng ta không hề hay biết. Người thương là một món quà mà sự sống hiến tặng cho chúng ta để chúng ta biết trân quý, thưởng thức, yêu thương, tìm hiểu.

Hoa Anh Da  & su song mong manh 2015 (2)

Qua cái nhìn giới hạn, chủ quan của tri giác, chúng ta có thể nói rằng thực tại về bông hoa, người thương, chính bản thân hoàn toàn bị méo mó và sai lầm. Chúng ta là ai? Người thương là ai? Bông hoa ấy là gì? Đó là những câu hỏi như lời mời gọi để chúng ta nhìn lại rõ hơn về bản chất của chính ta và đời sống. Bụt dạy: “Cái khổ của con trâu phải kéo cày nặng nhọc suốt đời chưa phải là khổ. Cái khổ do vô minh, không thấy rõ sự thật mới là cái khổ thực sự.”

Đủ nhân duyên thì người thương biểu hiện, hết nhân duyên thì người thương ẩn tàng. Người thương như một bông hoa đang tỏa hương sắc bằng tất cả sự sống linh động, thế mà chúng ta không có khả năng thưởng thức hương sắc ấy. Chúng ta đòi hỏi, phán xét, trách móc, lên án, bởi vì chúng ta không có trí tuệ, không thấy rõ bản chất thật sự của người thương, do đó chúng ta đau khổ và làm cho người thương đau khổ.

Vô minh nghĩa là không có ánh sáng, tối tăm, u mê; và minh là ánh sáng, trí tuệ, cái thấy xác thực. Ánh sáng này là cái trong sáng của tâm linh, thắp lên từ ánh sáng chánh niệm và thiền định. Chánh niệm, thiền định là ánh sáng lung linh, tỏa chiếu trong tâm thức nên bạn thấy rõ về thực tại. Bạn thấy rõ bông hoa. Thế thôi! Không có gì thêm, không có gì bớt, không vẽ vời, không tạo tác gì cả về bông hoa ấy, một cái thấy trực tiếp, không thông qua trung gian suy luận nên bông hoa hiện nguyên hình.

Hoa Anh Dao 2015 (10)

Cũng thế, bạn thấy rõ người thương. Tâm bạn không tạo tác, không thêm bớt, không vẽ vời, không đòi hỏi, không suy nghĩ, không phán xét gì về người thương. Một cái thấy hồn nhiên, vô tư, từ đó người thương hiện rõ nguyên hình cả vui lẫn buồn. Tâm bạn thâm nhập vào người thương, và người thương hòa quyện vào tâm thức bạn. Cái thấy này không tạo ra cái thương, cái ghét, cái lên án, cái trách móc, vì thế bạn và người thương thoát khỏi mọi đau khổ, giận hờn, buồn tủi. Đó là cái thấy siêu việt, là trí tuệ.

Dùng cái thấy sắc bén này, bạn nhìn vào bản thân thì bạn sẽ thấy bạn không phải là một cá thể riêng biệt mà bạn là tất cả. Mỗi tế bào trong cơ thể bạn chứa đựng tất cả tinh ba, di thể của tổ tiên, ông bà, cha mẹ và sự sống. Thân thể bạn làm bằng đất, nước, gió, lửa và nhìn đâu bạn cũng thấy đất, nước, gió và lửa. Thân thể bạn còn có các chất liệu khác như năng lượng, hóa học, điện, chất khoáng, không gian, thời gian, và nhìn đâu trong vũ trụ, bạn cũng thấy các chất liệu này.

Hoa Thuy Tien vang 2014.. (6)

Tâm thức như vui buồn, thương ghét, lo sợ, tự do của bạn là các tín hiệu về các kinh nghiệm sống của cha mẹ, ông bà và nhiều thế hệ trong quá khứ. Nỗi buồn này có từ mẹ. Nỗi sợ này có từ bà nội. Nỗi ham muốn, giận dữ này có từ cha… Thấy như thế, bạn bắt đầu thoát khỏi mặc cảm tự ti, cái ngã chấp cố hữu, bởi vì bạn là sự tiếp nối của cha mẹ, ông bà, tổ tiên. Bạn biết chấp nhận nỗi buồn, vui, giận, ghét mà không còn bị chi phối bởi mặc cảm hay rơi vào tuyệt vọng.

Khi đối diện với cơn bệnh ung thư, tôi quyết định sống tỉnh táo, vui tươi, lành mạnh để chữa lành các vết thương trong quá khứ, trị liệu những cơn đau, bệnh tật cho ông bà, cha mẹ đang biểu hiện qua cơ thể tôi và chuyển hóa những buồn đau, lo sợ, tuyệt vọng trong tôi. Tôi thấy rõ cha mẹ, tổ tiên, ông bà chưa bao giờ bỏ tôi ra đi, bởi vì sự thật là tôi đang còn sống, do đó cha mẹ, ông bà, tổ tiên luôn có mặt trong mỗi tế bào, mỗi giọt máu, mỗi nhiễm sắc thể của tôi. Vậy tại sao tôi phải sợ bệnh? Tại sao tôi phải sợ chết? Sợ bệnh bởi vì tôi sợ chết mà sợ chết là một cái thấy sai lầm về thực tại của bản thân và cuộc sống.

Nếu cha mẹ, ông bà, tổ tiên chưa bao giờ bỏ tôi, đang còn luân lưu trong từng tế bào, từng mạch máu thì có nghĩa là họ chưa bao giờ chết. Các hiện tượng sinh diệt, còn mất, đến đi chỉ là ảo giác về thực tại qua sự biểu hiện và sự ẩn tàng của các pháp mà thôi. Đó là cái nhận thức sai lầm. Tôi dùng phép quán về sự tiếp nối và trao truyền giữa cha mẹ và con cái để nhìn vào cơn bệnh hiểm nghèo.

Đám mây không có sinh cũng không có diệt mà chỉ là sự chuyển biến để trở thành cơn mưa rơi xuống lòng đất, tưới tẩm cho mọi loài, cỏ cây, hoa lá. Bông hoa không có sinh cũng không có diệt mà chỉ là sự chuyển biến. Cuối mùa hạ, bông hoa tàn úa nên bạn tưởng bông hoa chết, nhưng kỳ thật bông hoa đã tạo ra hàng loạt hạt giống rơi nhẹ vào lòng đất. Năm sau khi có đủ cơn mưa, nắng ấm thì bông hoa ấy sẽ biểu hiện trở lại để tỏa hương sắc cho đời.

August-23-2014-1024x613

Bạn cũng thế! Bạn không có sinh cũng không có diệt mà chỉ là sự chuyển biến. Bạn là con bạn, gia đình bạn, học trò bạn, cha mẹ, ông bà, niềm vui, nỗi buồn… Thực tại không có sinh cũng không có diệt thì ai sẽ chết? Vậy, bạn hãy vui lên mà đừng lo sợ nữa dù sợ bệnh, sợ chết. Bạn đừng tuyệt vọng dù tình trạng có bi đát cách mấy đi nữa, bởi vì bông hoa chưa bao giờ ngưng hát ca, đám mây không bao giờ ngừng biến thành cơn mưa để reo cười nhảy múa rồi rơi vào lòng đất Mẹ.

Spring! (sm)Trí tuệ là cái thấy tương tức, bất nhị, cái thấy vượt thoát thời gian, không gian để thâm nhập được vào cõi bất sinh bất diệt. Trí tuệ là một liệu pháp trị liệu tuyệt vời cho tất cả bệnh tật, bởi vì bây giờ bạn có khả năng thoát hình như con sâu thoát khỏi chiếc kén để biến thành con bướm bay lượn thảnh thơi trên bầu trời bao la.

ChanPhapDang

 

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Cuộc chơi

Cuộc chơi

ChânPhápÐăng

Cuộc đời là một trò chơi. Bóng đá là trò chơi rất thịnh hành và được yêu thích của nhiều người trên Thế Giới, dù Asia cup hay World cup cũng là một trò chơi thôi. Bóng rỗ là một trò chơi khác rất nổi tiếng ở trời Tây. Bóng cà na (football) cũng là một trò chơi… Tranh cử kể cả ngôi tổng thống của một cường quốc cũng là một trò chơi tranh dành quyền lực, phe phái, danh vọng… Có trò chơi tốn kém ít tiền, thời gian, sức lực, có trò chơi tốn kém nhiều tiền, thời gian, sức lực, có trò chơi nhiều người tham dự và có trò chơi chỉ lẻ tẻ vài người tham dự… Nhưng hễ tham dự vào một trò chơi nào, thì nó luôn luôn có sự hơn thua, được mất, thắng bại, nợ nần, vay trả, yêu ghét, bạn thù… Đơn giản vậy thôi.

Thắng thua cũng là một cuộc chơi như bao nhiêu trò chơi khác, cho nên ta đừng tưởng rằng thắng là cái danh dự, cái gì ghê gớm lắm và thua là một sự thất bại, yếu hèn của một tập thể, tập đoàn. Không phải vậy đâu! Thắng thua chỉ trò chơi cho vui, đừng đồng loã với nó để lên đồng mà cũng đừng mặc cảm tự ti cho một cá nhân hay tập thể nào. Tất cả chỉ là một trò chơi giao hữu về thể thao giữa các nước mà thôi.

Bạn hãy chơi cho vui hoặc tham dự cuộc chơi cho vui mà đừng tạo thành một cuộc tranh chấp ý thức hệ, phe phái, chủng tộc, nước này, nước kia, vốn chỉ làm xáo trộn thêm cho cuộc sống và tâm hồn. Sống cho nhẹ nhàng, sâu sắc, bình an, tha thứ, yêu thương mới là tinh ba của đời sống. Biết chăm sóc cho nhau, biết nâng đỡ cho nhau, biết thương xót người nghèo khổ, biết tôn trọng quyền tự hữu của người khác mới là nếp sống đẹp… Tóm lại phẩm chất và giá trị của đời sống mới là quan trọng. Đó là tinh thần của người nghệ sĩ tài ba, chịu chơi trong trò chơi cuộc đời.

ChanPhapDang

Daphne 2018 -sm 3 -

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Phép mầu đã xảy ra!

Butterfly Gaura 2013. (1)

nhớ đến câu chuyện….

Trong buổi chiều Noel, Jack vội vã chạy ra cửa hàng mua hoa và quà về cho vợ con, sau đó lại chạy vội vã ra bến xe. Anh vội vã vì chỉ còn vài phút nữa, chuyến xe cuối cùng sẽ khởi hành. Và trên bến xe ai cũng vội vã như anh. Họ nôn nao về nhà để chờ đón phút giây ấm áp bên người thân trong một đêm trọng đại nhất của năm. Chỉ cần tưởng tượng đến, nào là ánh sáng, nào là món gà quay thơm phức, nào là nụ cười rạng rỡ của trẻ thơ, tiếng nói ấm áp của vợ chồng là lòng đã nôn nao.

Do ai cũng vội vã nên đã vô tình va phải một thằng bé bán táo đang đứng bên đường. Rầm, thằng bé té xuống, giỏ táo rơi, và từng trái táo văng tứ tung khắp đường. Jack đang chạy đã giẫm lên một trái táo xém té ngã.

Anh nhanh chóng đứng lên và định chạy tiếp, nhưng tự nhiên anh đứng khựng lại khi thấy thằng bé đang lom khom tìm nhặt những trái táo rơi vãi.

Tiếng còi xe hụ liên tục báo giờ chuẩn bị chuyển bánh. Không hiểu điều gì, níu chân Jack lại, anh cúi xuống và tìm nhặt phụ thằng bé. Trong lúc cúi xuống, vô tình anh phát hiện ra thằng bé bị … mù.

Những trái táo nhặt lại được, có trái bị nát, có trái bị bầm dập. Jack xót xa và đề nghị mua giúp thằng bé hết số táo còn lại. Ngập ngừng thật lâu, thằng bé nói trong khuôn mặt đẫm nước mắt : Chú có phải là Chúa Giê Su giáng sinh xuống đây không?

Ngay lúc đó, âm nhạc bài Jingle Bell trỗi lên, ánh sáng bừng lên khắp mọi ngã đường, và tiếng chuông nhà thờ vang lên ….

Phép mầu đã xảy ra. Tình yêu giữa con người và con người đã làm phép mầu xảy ra.

(góp nhặt)

Thắp lên ngọn lửa hồng
ấm áp cả trời Đông
Giữa cõi đời lạnh lẽo
Cần nhau một tấm lòng …

Thơ Thầy Minh Niệm

Love!

 

Posted in Uncategorized | Leave a comment